Hư Hao
Hoàng hôn xuống đi qua vùng đất lạ
Chiều dần buông ánh nắng tắt ngang đồi
Ta cố bám theo dòng đời nghiệt ngã
Bóng đêm về trong hoang vắng chơi vơi
Đôi chân bước qua vùng trời bão tố
Kéo lê thê theo cơn lốc tháng ngày
Và mỗi lần về ngang từng con phố
Ta thấy đời sao lạc lõng cuồng say
Chút ánh sáng bừng lên từ đêm vắng
Đủ xua tan đi tăm tối cuộc đời
Chỉ một chút dù chỉ là rất ngắn
Đủ soi đường cho một kiếp đơn côi
Ta vẫn mãi tìm ánh dương nào đó
Để nơi đây bóng tối sẽ nhạt màu
Dù quanh đây ai nỡ lòng từ bỏ
Ta vẫn còn đây một chút hư hao.
Minh Tuờng
