Tản mạn chiều cuối năm
Chiều cuối năm… tôi ngồi một mình nhìn giọt nắng chiều còn sót lại ngoài sân qua khoảng không loang lổ của khung cửa nhỏ hằn in dấu thời gian.Quá khứ của một năm từ từ quay lại nặng trĩu, chuyến tàu ưu tư đi qua ga đời lặng lẽ, những buồn vui, những nghẹn ngào…che lấp ngày đêm nối hai đầu giửa ánh sáng và bóng tối, cuộc đời là những vòng xoay mai rủi thành bại mà mình khó lường trước được.Tất cả những cái đó hợp lại và hình thành cái mà chúng ta gọi là cuộc sống, và nó không phải lúc nào cũng sẽ kết thúc một cách trọn vẹn… để rồi năm mới vừa sang tất cả những gì ta đã làm trong năm củ lại tiếp tục tái diễn và cứ thế nó như một vòng xoay tuần hoàn như những chuyến tàu vội vã rời khỏi sân ga đưa kẻ lử hành ra đi rồi cũng vội vã trở về sân ga củ.
Chiều cuối năm tôi như kẻ lử hành bước xuống tàu trên đôi chân mòn mỏi,tóc xanh thêm sợi trắng mái đầu, lầm lủi bước đi tạm biệt những ngày tháng ưu phiền, tiễn đưa con tàu về lại sân ga.Tạm biệt năm cũ tôi chuẩn bị đón chào một năm mới An Khang – Thịnh Vượng.
Chiều cuối năm 2011
Minh Tường
