Mẹ và những ngày Xuân
Chiều thứ sáu tôi lái xe về trên con đường rực rở những “ ánh đèn”, không phải là ánh đèn trang hoàng của mùa lể hội, những ngày lể hội đã qua đi trả lại phố phường tất cả sinh hoạt bình thường của nó.Ánh đèn mà tôi vừa nhắc đến là đèn xe, xe cộ nối đuôi nhau đông đúc, cái đông đúc bận rộn của cảnh kẹt xe trên xa lộ trong giờ cao điểm mặc dù “thưởng thức” những ánh đèn màu mỗi đêm tôi vẫn thấy mệt nhoài sau một ngày làm việc.
Ghé vào ngôi chợ gần nhà để mua một vài thứ đồ lặt vặt, nhìn gian hàng bày bán đồ tết tràn ngập trong chợ, tôi mới biết ngày tết đã đến rất gần,nhẩm tính lại thì đã là chiều 20 tết còn 3 hôm nửa thì đến ngày đưa ông Táo về trời. Tục lệ này ngày càng bị sao lãng sau thời gian dài sinh sống nơi hải ngoại của những người việt xa xứ, nhưng tôi mai mắn vẫn còn nhớ rỏ phong tục này có lẽ do ảnh hưởng của Mẹ. Mỗi năm khi tết đến Mẹ là người bận rộn nhất, không biết có tất cả bao nhiêu tục lệ cúng kiến trong mấy ngày tết nhưng Mẹ không bao giờ quên, tôi chỉ mơ hồ nhớ được là từ tối 23 tháng chạp kéo dài đến rằm tháng giêng âm lịch. Những chuyện cúng kiến đối với Mẹ là điều quan trọng nhất, Mẹ là một người phật tử thuần thành, từ ngày đến Mỹ Mẹ đã nguyện ăn chay trường suốt quản đời còn lại, thắm thoát mà đã 20 năm mẹ làm tròn lời nguyện của mình, những ngày lể lớn nhỏ của phật giáo Mẹ đều nhớ rỏ, Mẹ luôn luôn là người gọi phone nhắc nhở chúng tôi đi chùa lễ phật.Thời gian cứ lặng trôi ngày chúng tôi gần bên mẹ sẽ càng ít lại dù biết rằng “tre tàn măng mọc” nhưng tôi không khỏi chạnh lòng khi nghĩ đến. Tuổi đời đã cao, sức khỏe mẹ yếu dần không biết mẹ có còn gói nổi những đòn bánh tét hay không..? không biết tết năm nay mẹ còn đủ sức khỏe để làm tròn những nghi lễ cúng kiến trong 3 ngày tết hay không..? và còn biết bao điều chắc Mẹ muốn làm nhưng không còn đủ sức. Chúng con chỉ biết thành tâm cầu nguyện với trời phật luôn cho Mẹ sức khỏe dồi dào và trường thọ với chúng con, có Mẹ kề bên chúng con sẽ mãi mãi có mùa xuân.
Tuổi mẹ giờ đây quá bảy mươi
Vất vã lo toan cà cuộc đời
Nửa mái đầu xanh giờ đã bạc
Lòng vẫn chưa yên để nghỉ ngơi
Thương mẹ năm nay tuổi xế chiều
Vai gầy chân mỏi dáng liêu xiêu
Suốt đời bận bịu bên con cháu
Ghi khắc lòng con ơn mẹ yêu
Dáng gầy mẹ bước với thời gian
Gối mỏi lưng cong mẹ chẳn màng
Tiếng kệ lời kinh khuya trì tụng
Hằng mong con cháu mãi bình an
Xin phật trời ban phép nhiệm mầu
Để mẹ già con sống thật lâu
Vui vẽ bình an bên con cháu
Sớm tối lòng con mãi nguyện cầu!
Nhớ lời Mẹ dặn… mua vội vài gói bánh mứt, hoa quả về để ngày 23 tháng chạp đưa ông Táo về trời, nghi lễ thì bị “tôi đơn giản hóa” rất nhiều,không áo quần, giày, mũ không có cá chép không biết làm sao Ổng cưởi đây..??? Táo ở hải ngoại thì hy vọng ông “nhập gia tùy tục” lái xe hơi đi vậy cầu chúc ông một chuyến đi thật bình an, hẹn ông tối đêm trừ tịch sẽ rướt ông về.
Minh Tường
